NHỮNG NGƯỜI TRONG CUỘC GÂY MÂU THUẪN VỀ 30-4-1975

Wiki Twitter Facebook Instagram Linkedln

ĐÔNG LA

Trung tướng Phạm Xuân Thệ

Tôi đã dành khá nhiều thời gian cho ngày 30-4, nhưng với cả một hệ thống trong các lĩnh vực tuyên giáo, lịch sử, thông tin, văn chương, v.v… khổng lồ của cả một đất nước gần 100 triệu dân mà sau gần nửa thế kỷ người ta vẫn tranh cãi về nó, thì dù tôi có bỏ ra một, hai năm để “xem lại” cũng không phải là nhiều. Nhưng với thời đại internet thì không cần phải lâu thế. Dù vậy tôi thấy cũng khá rắc rối.

Khi ta xem một thông tin từ đài báo chính thống, tưởng một chuyện là như thế này, nhưng xem một thông tin từ chỗ khác đầy đủ hơn, ta lại thấy thông tin trước là sai.

Như xem một chương trình trên VTV1, phát thanh viên nói: “Trưa ngày 30/4/1975, chiếc xe tăng 843 bị mắc kẹt trước cổng dinh Độc Lập và chiếc 390 lao lên trước. Tất cả được nhà quay phim chiến trường Neil Davis ghi lại”.

Nhưng xem chương trình người khác làm thì chính Nhà báo Úc đó cho biết, đó là cảnh dựng lại mà ông có tham gia.

Vì vậy, để có thể nhận diện được sự thật, người ta cần phải có rất nhiều thông tin, cần phải có trí cao, tâm sáng và lương tri. Nếu không, chỉ biết một mẩu rồi phán, tất rất dễ sai lầm. Câu chuyện Ông Tùng, Ông Thệ, như Đại tá Nhà báo Đào Văn Sử viết, lẽ ra phải được khép lại ngay từ năm 1985, khi cấp tối cao là Ban Bí thư đã điều tra và Quân Đoàn 2 đã phải sửa lại lịch sử quân đoàn.

Có lẽ do chính hệ thống thông tin khổng lồ không làm tốt chức trách, như VTV còn bận làm game show kiếm tiền quảng cáo chẳng hạn, nên ngay những cựu chiến binh QĐ2, có mặt tại Dinh Độc lập trong ngày 30-4, cũng không biết chính xác lịch sử quân đoàn mình.Đại tá Phạm Ngọc Sơn, Sư đoàn trưởng Sư đoàn 347, Quân khu 1, nguyên là Sỹ quan tác chiến Quân đoàn 2, luôn đi cùng Bộ chỉ huy tiền phương Quân đoàn gồm Tư lệnh Nguyễn Hữu An, Phó Tư lệnh Hoàng Đan, Phó Chính ủy Nguyễn Công Trang và đặc phái viên, Thiếu tướng Nam Long.

Trưa ngày 30-4-1975 ở dinh Độc lập, sau khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng ở đài phát thanh về, ông được lãnh đạo QĐ2 giao canh giữ Nội các DVM.

Là một người trong cuộc như vậy nhưng năm 2018, trong một cuộc phỏng vấn, ông nói: “Khi Sở chỉ huy quân đoàn vào thì lúc này các đồng chí Bùi Quang Thận đã cắm cờ rồi. Anh Thệ mới lại anh Tùng đã bắt, thực ra mà nói là anh Tùng, Bùi Văn Tùng , anh ấy là Chính uỷ Lữ đoàn 203, đã bắt DVM sang đài phát thanh rồi. Nhưng tôi không biết…”. Ông “không biết” như vậy nhưng cứ nói tự nhiên như thế, có sai về lịch sử Quân đoàn mình cũng chẳng sao!

Một nhân chứng khác còn sát sạt hơn thế, Đại tá Nguyễn Khắc Nguyệt, từng là chiến sĩ lái xe tăng 380 vào dinh Độc lập cùng với hai xe tăng 390 và 843 ngày 30/4/1975, đã viết trên facebook mà Trần Đăng Khoa đã trích dẫn trong bài “chửi” Phạm Xuân Thệ:“

Sự kiện 30-4-1975, lịch sử không bao giờ chấp nhận sự ngoắt ngoéo, mù mờ. Mặc dù cuộc hội thảo đã đưa ra kết luận song cái kết luận này lại gây ra phản ứng dữ dội từ một số nhân chứng và sự không đồng tình, không ‘tâm phục, khẩu phục’ trong dư luận chung. Cuộc bút chiến, tranh luận vẫn tiếp tục.

Ngay sau khi báo chí đưa tin nội dung kết luận của Viện Lịch sử quân sự, từ TP. Hồ Chí Minh, đại tá Bùi Văn Tùng đã lập tức phản ứng. Ông cho rằng ‘kết luận’ đó không khách quan, nghiêng về phía trung tướng Tư lệnh Quân đoàn Phạm Xuân Thệ và yêu cầu phải tiếp tục làm sáng tỏ sự thật lịch sử”.

Trong Thư ngỏ gửi Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, đề nghị xem xét việc tuyên dương danh hiệu AHLLVTND cho ông Bùi Văn Tùng, Nguyễn Khắc Nguyệt, với tư cách là Đại tá, Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam, Trưởng ban liên lạc Hội CCB Lữ đoàn xe tăng 203, thay mặt Ban Liên lạc ký, đóng dấu ghi ngày 23/4/2020, có đoạn:“ngay khi có mặt tại dinh Độc Lập, chính ủy Bùi Văn Tùng đã trả lời Dương Văn Minh khi ông ta nói “đang chờ Quân giải phóng vào để bàn giao”: “Các ông đã bại trận! Các ông không còn gì để bàn giao cả mà phải đầu hàng vô điều kiện!”.

Ngay sau đó, chính ông đã quyết định đưa Dương Văn Minh – Tổng thống chính quyền Sài Gòn ra Đài phát thanh để tuyên bố đầu hàng. Tại Đài phát thanh, ông đã thảo Lời tuyên bố đầu hàng để Dương Văn Minh đọc trước máy ghi âm và cũng chính ông thay mặt Quân giải phóng chấp nhận đầu hàng của chính quyền Sài Gòn”.

Như vậy, Nguyễn Khắc Nguyệt cũng “đếch cần biết chính xác” lịch sử Quân đoàn 2, cứ nói theo ý mình!Nguyễn Khắc Nguyệt còn viết sách: “Bút ký lính tăng HÀNH TRÌNH ĐẾN DINH ĐỘC LẬP”. Tôi đã chăm chú nghe hàng chục lần đoạn tác giả khắc hoạ cảnh các chiến sĩ xe tăng tiến công từ Cầu SG đến Dinh Độc lập, được đọc trên https://www.youtube.com/watch?v=9EgMxdPmFqg

Có nhiều chi tiết rất quan trọng nhưng ông Nhà Văn Đại tá đã viết khác với lời kể của những người trong cuộc.

Trong hành trình từ Cầu Sài Gòn đến Dinh Độc lập, đoạn từ Cầu SG đến Cầu Thị Nghè, ông viết xe dẫn đầu là xe 866 của trưởng xe Lê Tiến Hùng, nhưng BÙI THANH, trên báo Tuổi trẻ, trong loạt bài phỏng vấn Trưởng xe 843 Bùi Quang Thận, Trưởng xe 390 Vũ Đăng Toàn, v.v… , viết xe dẫn đầu là xe 387. Vậy xe của Lê Tiến Hùng là xe nào? https://tuoitre.vn/nhung-tieng-sung-cuoi-cung-76059.htm

Sau khi xe đi đầu của Lê Tiến Hùng bị trúng đạn, anh bị thương hi hữu ngay “chỗ ấy”, một chiến sĩ công binh hy sinh, Nguyễn Khắc Nguyệt viết xe 843 của anh Bùi Quang Thận lao lên dẫn đầu, xe 390 của anh Nguyễn Đăng Toàn đi thứ 2. Nhưng Bùi Thanh lại viết ngược lại, xe 390 dẫn đầu, 843 đi theo sau! Ở chi tiết này tôi tin Bùi Thanh hơn, vì viết theo lời kể của chính Nguyễn Đăng Toàn. Nếu Nguyễn Đăng Toàn không nhìn thấy xe anh Bùi Quang Thận lù lù đi trước, chẳng lẽ anh không nhìn thấy gì sao? Một người không nhìn thấy gì sao có thể chỉ huy được xe 390 húc đổ cổng chính lao vào sào huyệt quân địch đầu tiên? Còn nhảy xuống mang AK bảo vệ anh Thận chạy vào dinh treo cờ. Bùi Thanh còn hỏi Nguyễn Đăng Toàn: “Nhưng tại sao chiếc xe 843 đi sau lại húc vào cổng dinh Độc Lập trước? Nguyễn Đăng Toàn trả lời: “Chúng tôi đi lạc vì không biết đường. Xe 390 của chúng tôi cứ thẳng tiến theo đường Hồng Thập Tự (nay là đường Nguyễn Thị Minh Khai) và không biết chính xác phải quẹo trái ở ngã tư nào để đến dinh”.

Khi xe 390 vượt qua luôn ngã tư Công Lý – Hồng Thập Tự, đến cổng Trường Lê Quý Đôn thì mới nhận ra sai, đã lùi lại! Trong cuốn sách, nhân vật lái xe 380 là Trang, vậy Trang chính là Nguyễn Khắc Nguyệt.

Theo tác giả, xe 380 bị thương nên chạy sau đoàn xe, và các chiến sĩ đều được chỉ dẫn trước, qua cầu Thị Nghè, đi qua 7 ngã tư, rẽ trái là sẽ tới Dinh Độc lập. Theo lời kể của cuốn sách và những người trong cuộc thì xe 843 của anh Thận đã rẽ trước ở ngã tư thứ 6, tức đến đường Pasteur; còn xe anh Toàn đi quá, vượt qua ngã tư thứ 7, tức vượt qua đường Công Lý (nay là Nam Kỳ khởi nghĩa, đường chạy ngang ngay trước dinh ĐL).

Về khoảnh khắc lạc đường này của xe 390, Nguyễn Khắc Nguyệt viết: “Tập… về số để quay đầu… tay kéo mạnh cần lái trái cho xe quay 180o về phía sau, quay lại ngã tư, rẽ phải vào một con đường…”. Nhưng nhân vật chính, Tập, lái xe 390, kể: “Sau đó là tôi cho xe lùi khoảng 10 m đánh vào tay trái rẽ về hướng Dinh ĐL”.

Ở SG đã 44 năm, tôi đã quá quen thuộc và qua lại không biết bao lần các địa danh trong sự kiện lịch sử 30-4, nhưng 10 giờ sáng qua (14-5-2020), tôi vẫn muốn kiểm chứng lại. Tôi đã lấy xe máy đi lại theo hành trình các chiến sĩ xe tăng 45 năm trước đến Dinh ĐL.

Theo cảm tính cứ nghĩ là xa, nhưng từ ngã tư Hàng Xanh đến Cầu Thị Nghè đi chỉ mất có 3 phút. Đến chỗ ngã tư Hồng Thập Tự (Giờ là Nguyễn Thị Minh Khai) – Công Lý (Giờ là Nam Kỳ khởi nghĩa), rồi đi một đoạn đến cổng trường Lê Quý Đôn, thì thấy đúng như lời Nguyễn Đăng Toàn và Nguyễn Văn Tập kể.

Có chi tiết khiến tôi đau đầu về khoảnh khắc này là Ngô Sĩ Nguyên, pháo thủ số 1 xe 390, trong chương trình “Người đương thời”, kể lúc xe mình và xe Bùi Quang Thận chạy gặp nhau từ hai hướng như “thước thợ”, Bùi Quang Thận từ Hồng Thập Tự tới, xe mình từ Công Lý tới, nghĩa là xe 390 phải chạy từ ngã tư Võ Văn Tần-Công Lý lên, và điểm hai xe gặp nhau là ngã tư Hồng Thập Tự – Công Lý chứ không phải là cổng Dinh ĐL.

Lời kể của Nguyên như vậy khác với lời kể của hai anh Toàn và Tập. Nghĩ mãi mới nhận ra, thì ra điểm hai xe gặp nhau mà anh Nguyên muốn nói chính là cổng Dinh Đl, vậy là anh đã nói nhầm, xe anh Bùi Quang Thận chạy từ đường Thống Nhất (nay là Lê Duẩn) tới chứ không phải Hồng Thập Tự.

Tất nhiên nói nhầm như anh Nguyên là bình thường vì quá khứ đã lùi xa và anh cũng không thuộc đường vì không sống ở SG. Sự viết sai của Nguyễn Khắc Nguyệt về chi tiết lái xe Tập lùi xe 390 không quan trọng về ý nghĩa, cũng là chuyện nhớ lầm bình thường như Ngô Sĩ Nguyên.

Nhưng ở chỗ khác, cũng chỉ là những chi tiết nhỏ, có điều tác giả không vô tình mà chủ ý nhầm, khiến xã hội hiểu sai về sự kiện và nhân vật lịch sử thì không thể là chuyện bình thường được. Như đoạn Nguyễn Khắc Nguyệt viết về xe 843, sau khi chết máy vì húc không đổ cổng phụ dinh Độc lập, đã khởi động lại được, và: “Trong xe 843 Hoả… lao vào sân dinh… Hoả tăng ga cho xe 843 chạy song song với xe 390. Hai chiếc xe như hai người lính cận vệ hai bên cho người đại đội trưởng của mình”.

Đây là cảnh không có ai thấy và không có thước phim hay tấm ảnh nào chứng thực, mà chỉ có một sự thực, nhiều lần Nguyễn Đăng Toàn và những người trên xe 390 kể, Bùi Quang Thận cầm cờ chạy sau xe mình!*** Về hai sự kiện chính mà hai ông đại tá, cựu chiến binh QĐ2, Phạm Ngọc Sơn và Nguyễn Khắc Nguyệt cho là công của ông Bùi Văn Tùng hết, xin trả lời hai ông.

-Thứ nhất, rất nhiều thước phim, hình ảnh, lời chứng chứng minh sự kiện quan trọng nhất trong ngày 30-4-1975 lịch sử, việc bắt sống TT Dương Văn Minh và nội các và áp giải sang đài phát thanh SG để tuyên bố đầu hàng, là của các anh Phạm Xuân Thệ, khi đó là Đại úy, Trung đoàn phó Trung đoàn Bộ binh 66, Sư đoàn 304, Quân đoàn 2; Trung úy Nguyễn Văn Nhu (có nơi ghi Nguyễn Khắc Nhu), Trợ lý tác chiến; Trung úy Phùng Bá Đam, Trợ lý cán bộ; Chiến sĩ lái xe Đào Ngọc Vân; Binh nhất Nguyễn Huy Hoàng, Chiến sĩ Thông tin và Binh nhất Bàng Nguyên Thất.

Kể cả những nhân chứng mà những người bênh vực ông Bùi Văn Tùng dẫn ra cũng có trang viết chứng minh lời anh Thệ đúng nhưng họ đã cố tình cắt xén, như Borries Gallasch, trong cuốn Ho – Tschi – Minh Stadt, được viết từ năm 1975, đã viết: “Là một người châu Âu duy nhất, là một nhà báo duy nhất, tôi chứng kiến đại tướng Minh “lớn” – tổng thống của VN cộng hòa, đã bị bắt bởi Phạm Xuân Thệ, chỉ huy của đoàn Đông Sơn thuộc quân đội giải phóng. Tay cầm súng ngắn đã lên đạn, một khẩu K54 của Nga, Thệ rất phấn khích la lớn yêu cầu ông Minh ra đài phát thanh”.

Trần Đăng Khoa đăng lại bài của CAO MINH, với lời tán đồng: “TÔI ĐỒNG Ý VỚI TÁC GIẢ. BÀI VIẾT RẤT HAY. HAY VÀ ĐÚNG”, nhưng bài này cũng có đoạn chứng tỏ ông Bùi Văn Tùng nói sai khi nhận công bắt Dương Văn Minh, lời chứng của một cơ sở tình báo không quen anh Thệ nên càng khách quan:“Cơ sở tình báo có mặt lúc ấy là kỹ sư Tô Văn Cang mô tả: “…

Một bộ đội đội nón cối có huy hiệu sao vàng (sau này mới biết là đại úy Phạm Xuân Thệ, trung đoàn phó trung đoàn bộ binh 66) súng lên đạn cầm tay lăm lăm cùng hai trợ lý từ phía cầu thang giữa chạy lại. Nguyễn Hữu Hạnh nói ông Minh đã tuyên bố bàn giao chính quyền. Người bộ đội đẩy ra và la lớn: “Không có bàn giao gì hết. Hãy xếp hàng hai lại, nhanh lên!”. Cang giơ tay xin nói cũng bị ngăn lại và la: “Xếp hàng lại”. Cang vẫn mạnh dạn: “Không! Tôi là người của Mặt trận, thuộc đoàn 22, của tướng Ba Trân, bộ đội tiền phương”.

Chưa hết, ông Phạm Duy Đô, Trung úy Đại đội trưởng của Trung đoàn 116 đặc công, sáng ngày 30-4, cũng ngồi cùng xe với Đại úy Phạm Xuân Thệ, kể: “Sau khi xe tăng 390 húc đổ cổng dinh Độc Lập tiến vào bên phải xe tăng 843, anh Thệ và tôi đã rẽ trái vào. Khi xe dừng, tôi và các đồng đội nhảy xuống. Tôi lao lên ban công, rút là cờ trong túi ra phất báo hiệu cho các xe tăng tiến vào, rồi cắm lại cờ trên đó chạy xuống dưới. Khi tôi kéo rèm ra thì phát hiện Tổng thống Dương Văn Minh… Ngay lúc đó đồng chí Thệ đứng trước cửa không cho Dương Văn Minh và nội các chống trả hay bỏ trốn”.

Như vậy sự thật không như hai ông đại tá Phạm Ngọc Sơn và Nguyễn Khắc Nguyệt nghĩ. Có thể ông Bùi Văn Tùng khi gặp Dương Văn Minh cũng nói này nọ, nhưng như trong thể thao và tất cả các phát minh sáng chế, người ta chỉ công nhận người đầu tiên mà thôi!

Lão cựu chiến binh Bùi Văn Quyệt nói rất dí dỏm, rất dân dã, nhưng rất đúng: “Thưa Nhà thơ TĐK, không ai bắt được cá lại bỏ vào giỏ người khác, ông Tùng bắt ông Minh sao không đưa lên xe mình mà lại để lên xe ông Thệ? Không bao giờ có chuyện đó đâu vì ông Tùng khôn lắm! ”

-Thứ hai, chuyện sang đài, như tôi đã viết, anh Phạm Xuân Thệ đưa ông Minh đi đọc lời đầu hàng thì đến nơi tất phải soạn ngay, đâu biết có ông Tùng đi sau đâu mà đợi.

Thiếu tướng Hoàng Trọng Tình, Phó Chính ủy Quân khu 4, trong chiến dịch Hồ Chí Minh, làm chính trị viên tiểu đoàn 8, đơn vị đã đánh chiếm đài phát thanh Sài Gòn. Lời ông kể giống những người trong nhóm Phạm Xuân Thệ áp giải ông DVM kể nhưng đầy đủ hơn. Khoảng trưa, ông thấy xe Phạm Xuân Thệ đến đài phát thanh. Phạm Xuân Thệ cho ông biết đưa Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu đến để tuyên bố đầu hàng. Trong lúc chờ tổ trinh sát đi tìm nhân viên đài phát thanh thì ông thấy Phạm Xuân Thệ cùng các trợ lý Phùng Bá Đam, Đinh Thái Quang, Nguyễn Văn Nhu soạn thảo nội dung lời tuyên bố đầu hàng cho Dương Văn Minh.

Ông kể: “Anh Thệ là người chắp bút. Lời tuyên bố đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh được viết gần xong thì chúng tôi thấy một người cao lớn bước vào tự giới thiệu là Bùi Văn Tùng, chính ủy Lữ đoàn xe tăng 203. Sau những lời chào hỏi, đồng chí Bùi Văn Tùng nói: “Vào dinh Độc Lập, tưởng các anh là người của quân đoàn thực hiện nhiệm vụ nên tôi không tham gia. Khi biết các anh là cán bộ Trung đoàn 66 đưa Dương Văn Minh, Vũ Văn Mẫu sang đài phát thanh, tôi theo luôn”.

Đồng chí Thệ phấn khởi mời đồng chí Tùng cùng điều hành nhiệm vụ”.

Riêng ông Nguyễn Văn Nhu, trong một cuộc phỏng vấn đã nói, khi cùng nhóm soạn thảo, ông đã nhớ đến bộ phim “Giải phóng” của LX chiến thắng Phát xít Đức, nên ông đã góp ý là “thêm ý “đầu hàng vô điều kiện” vào”!

Như vậy, ông Phạm Xuân Thệ luôn nói sự thật, luôn nhắc đến sự đóng góp của tất cả đồng đội, và của cả chính ông Bùi Văn Tùng nữa, hoàn toàn không có chuyện mà TĐK lu loa là anh đã cướp công!15-5-2020

ĐÔNG LA

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s